Trước khi vào Sài Gòn, mình là một công nhân của một công ty may. Hoàn cảnh gia đình vô cùng khó khăn, phần lớn số tiền kiếm được mình phụ gia đình nên mặc dù lúc đó mình rất muốn học nghề làm Tóc nhưng điều kiện không có và mình cứ mãi là công nhân…
Suốt bảy năm trôi qua như vậy, cuộc sống dậm chân tại chỗ không có tương lai. Mình quyết định vào Sài Gòn để tìm một cuộc sống khác mặc dù lúc ra đi trong tay không có lấy một ngàn đồng. Đi vay mãi mới có tiền đi xe, đến nơi mình vô cùng bỡ ngỡ vì xung quanh lạ lẫm lắm, mình lại chẳng quen biết ai ở đây. Cũng vì không quen biết ai nên để xin việc làm tốt là điều dường như không thể. Sau đó, mình vào làm tại một quán café, công việc ở đó cũng khá ổn vì được bao ăn ở nên không tốn chi phí sinh hoạt. Mình bắt đầu tích cóp tiền để đi học nghề, nhưng một phần phải gửi về quê phụ ba mẹ nên số tiền mình góp được chẳng là bao. Nhiều lúc tủi thân vô cùng, thấy người ta đi chơi cuối tuần còn mình thì làm quần quật từ sáng tới tối không đủ trang trải…
Cho đến một ngày mình gặp cô Thủy, một nhân viên của tổ chức saigonchildren, cô phụ trách hỗ trợ trẻ em khó khăn học nghề ở Tp, Hồ Chí Minh. Mình nhớ mãi ngày hôm đó khi nghe cô nói có thể giúp mình học nghề, mình vừa mừng vừa hoang mang bởi mình thầm nghĩ trên đời chẳng ai cho không ai cái gì cả, nhưng mặt khác mình lại nghĩ đây là cơ hội đạt ước mơ nhanh nhất. Nếu có cái nghề, mình sẽ cố gắng phát triển để không phải chật vật nữa, sẽ có cơ hội làm chủ đời mình…. nghĩ đến đó thôi, mình quyết định đặt niềm tin vào món quà quá đỗi quý giá này.
![]()
Thanh Trà trong ngày Lễ tốt nghiệp
Và tới bây giờ thì mình nhận ra, niềm tin đã được đặt đúng lúc, đúng chỗ, cho đúng người, để có được mình như hiện tại.Quyết định nghỉ việc ở tiệm cà phê và bắt đầu một hành trình mới, được bà chủ tặng chiếc xe máy cũ, mình hàm ơn vô cùng. Ngày qua ngày, sáng đi học chiều tối về làm thêm tại quán nhậu. Có những ngày gần như kiệt sức, có những ngày gói mì tôm cũng không có tiền mua, có những khi nhịn đói 2 ngày đợi khách cho thêm tip bởi khoản lương ở quán nhậu chỉ đủ trả tiền nhà. Mình từng muốn bỏ ước mơ học nghề để kiếm cái gì làm ít nhất là đủ tiền ăn hàng ngày, nhưng ý nghĩ cái khổ cái nghèo sẽ cứ đeo bám mãi, mình quyết tâm theo học…Thật may, lúc ấy cô Thủy có hỏi và lắng nghe hoàn cảnh của mình. Cô xin tổ chức Saigonchildren hỗ trợ mình một khoản sinh hoạt phí nhỏ để trang trải thêm chi phí sinh hoạt nên khó khăn của mình cũng được san sẻ bớt.

Trà hiện đang làm Thợ uốn tóc tại Salon Anna, Nhà Bè
Nghĩ lại, 7 tháng học nghề đã trôi qua rất nhanh, lúc cầm chứng chỉ học nghề trên tay, mình nghẹ ngào hạnh phúc. Giờ đây hàng ngày mình làm công việc mình yêu thích, bằng chính những nỗ lực và tâm huyết của mình, vấn đề kinh tế cũng không còn là nỗi lo lớn nữa vì mình đã có thu nhập khá và ổn định. Nhưng mình luôn tự nhủ rằng mình cần cố gắng hơn nữa để hoàn thiện bản thân và có tay nghề chuyên nghiệp hơn trong nghề Tóc. Sau vài năm nữa, mình mong muốn có thể mở một tiệm làm tóc cho riêng mình nên mình bắt đầu lập kế hoạch tiết kiệm tiền, luyện tay nghề và học cách quản lý một tiệm làm tóc. Cố gắng từng bước một, mình tin thành công sẽ không ngoảnh mặt với những nỗ lực của mình.

(Chia sẻ từ Thanh Trà – Học viên lớp làm Tóc từ 5/2017 – 12/2017)