fbpx

Thụy Miên – “đại gia” tương lai của saigonchildren

date_range2020-08-25

Ba mẹ em kể, sau khi vào Nam lập nghiệp với hai bàn tay trắng thì ba mẹ mới quen nhau và chung sống với nhau. Bước đầu ai cũng khó khăn, ba mẹ em cứ lận đận từ khi ấy cho tới bây giờ. Khi gói ghém đủ để có đất rẫy thì lại sinh thêm em và em của em, để trang trải thêm thì dần dần rẫy vườn cũng bán. Tằn tiện lắm cuối cùng ba mẹ cũng cất được một căn nhà tạm bằng gỗ, cũng là do chính tay ba dựng nên. Căn nhà này chất chứa rất nhiều kỷ niệm của cả nhà, nhiều lúc em nghĩ lớn lên thành đại gia rồi em sẽ xây căn nhà mới y chang căn nhà cũ để lưu giữ trọn vẹn kỷ niệm của ngôi nhà này.

Ký ức của em về khoảng thời gian còn là học sinh luôn là cơm chiên buổi sáng, hôm nào sang có thêm trái trứng trộn vào, không một đồng ăn vặt. Đi học về em lại phụ việc nhà và ngồi vào bàn học, thậm chí lúc nghỉ hè cũng lăng xăng chạy đi phụ quán nhậu buổi chiều tối để kiếm 20.000 dù lúc đó mới đang học tiểu học. Tết đến gần như không khi nào em có có quần áo mới. Chẳng hiểu sao lúc ấy còn nhỏ xíu nhưng em đã có suy nghĩ “nhà mình còn nghèo thì không nên đòi hỏi gì, không cần áo mới, không cần tiền tiêu vặt như vậy ba mẹ đỡ khổ hơn”. Đồ đi học của em chỉ có duy nhất một bộ váy, mặc rồi giặt liền hôm sau mặc tiếp, cứ thế từ lớp 1 đến lớp 5 mới có cái quần tây mới. Thậm chí lên cấp 3 cũng lấy áo dài cũ của chị mặc lại. Lúc đó em không có suy nghĩ gì nhiều lắm, giờ nhớ lại mới thấy tủi ghê và cũng thấy lúc đó mình nghị lực ghê.

Thụy Miên khi mới tham gia chương trình học bổng của saigonchildren và khi còn là học sinh phổ thông

Lúc nhỏ em cũng có nhiều mơ ước, làm bác sĩ, làm phi hành gia, làm nhà chiêm tinh học… nhưng mà đa phần là suy nghĩ muốn trở thành bác sĩ. Hiện tại thì đúng là thành bác sĩ thật. Lúc nhỏ cứ suy nghĩ mọi thứ đều màu hồng như khi đi học, vì hồi nhỏ học hành lúc nào cũng trong tốp đầu của khối nên em suy nghĩ cũng hơi viễn vông, rằng mình sẽ thành bác sĩ giỏi, cứu được nhiều người, làm việc không biết mệt mỏi. Hồi nhỏ em dành hết thời gian cho việc học, 8 tiếng trên trường, về lấy sách ra làm bài tập liền, ăn xong lấy sách nâng cao làm thêm bài tập mới. Lúc đó em rất yêu việc học nên học không biết mệt mỏi là gì cả. Khi đó em chỉ có một mục tiêu hướng tới là phải giàu hơn, để nuôi bản thân, gia đình và còn giúp người khác nữa. Tuổi trẻ chỉ suy nghĩ được đến thế thôi, chứ không biết rằng để đạt được điều đó thì phải gặp chông gai như thế nào. Có một điều mà năm nào em cũng phải tốn tiền đó là việc cải cách sách giáo khoa khiến em không thể đi xin sách (một phần do không quen ai để xin). Thế là hàng năm cứ ngồi hóng mãi khi nào mẹ mua sách mới cho, và đó là sự trông đợi duy nhất trong năm- được mẹ mua sách mới. Mãi cho đến khi được tham gia học bổng em mới được tài trợ sách giáo khoa. Lúc này thay vì ngồi trông mong mẹ thì em lại ngồi trông mong thầy cô thông báo saigonchildren trao sách mới.

Khi lên đại học rồi saigonchildren lại tiếp tục đồng hành hỗ trợ học phí và các khoá kỹ năng mềm cho em. Mới đầu thì em còn chưa quen, chưa thể thấm nhuần tư tưởng của mấy khoá học đó. Sau này phải làm việc với nhiều người, thường xuyên làm việc nhóm và hầu như ngày nào cũng phải tiếp chuyện với bệnh nhân em mới thấy giá trị của những khoá kỹ năng mềm đó. Kể cả việc sau này tốt nghiệp đi xin việc làm em cũng tự làm CV đi xin việc một cách tự tin mà không bàng hoàng bỡ ngỡ như vài bạn cùng lớp đại học nhờ trước đó đã được học khoá kỹ năng viết CV và phỏng vấn xin việc mà saigonchildren tổ chức.

Thụy Miên trong ngày tốt nghiệp đại học

Trong quá trình học em cũng nhận ra mình không phù hợp với môi trường bệnh viện, cũng thấy mình không thích việc điều trị thành ra em thử sức rẽ hướng sang chăm sóc sức khoẻ. Thay vì gặp người bệnh để giúp họ hết bệnh em lại gặp người khoẻ mạnh hoặc người có nguy cơ mắc bệnh để giúp họ cải thiện/ giữ vững một sức khoẻ tốt. Hiện tại em đi theo hướng đó và mục tiêu sẽ sở hữu spa chăm sóc sức khoẻ sắc đẹp, chăm sóc mẹ và bé hoặc một phòng khám dinh dưỡng/ dưỡng sinh. Em cũng mới ra trường thôi, vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm, cũng chưa có nhiều khoản tiết kiệm nên mục tiêu có thể kéo dài tới 5 năm, 10 năm. Dù sao em cũng có mục tiêu riêng, chỉ cần chăm chỉ phấn đấu thì nhất định sẽ thành công. Và còn một điều nữa là em sẽ mãi là thành viên của gia đình saigonchildren, sẽ mãi đồng hành cùng mọi người. Nếu có thời gian thích hợp thì nhất định em sẽ đồng hành cùng các chương trình của saigonchildren. À mà nói nhỏ, em cũng có mục tiêu không nhỏ với saigonchildren. Thành đại gia rồi em sẽ tài trợ cho gia đình saigonchildren kinh phí siêu to khổng lồ luôn. Thương yêu mọi người!

Nhà Tâm lý học tương lai – Nguyễn Cẩm Tiên
date_range2021-03-30
Nhà Tâm lý học tương lai – Nguyễn Cẩm Tiên
Long và ước mơ trở thành Barista chuyên nghiệp
date_range2021-03-11
Long và ước mơ trở thành Barista chuyên nghiệp
Không công việc nào là ngoài tầm với của một cô gái
date_range2021-03-07
Không công việc nào là ngoài tầm với của một cô gái
Trần Ái Khanh: “Em cảm thấy may mắn vì vẫn còn những người yêu thương ở bên mình”
date_range2021-02-28
Trần Ái Khanh: “Em cảm thấy may mắn vì vẫn còn những người yêu thương ở bên mình”
Minh và hành trình trở thành bartender
date_range2021-02-22
Minh và hành trình trở thành bartender
Cô gái nhỏ trở thành học viên xuất sắc nghề tóc nữ
date_range2021-02-05
Cô gái nhỏ trở thành học viên xuất sắc nghề tóc nữ
Giải mã cách chơi của trẻ – Tâm sự từ một người mẹ có con tự kỷ
date_range2021-01-25
Giải mã cách chơi của trẻ – Tâm sự từ một người mẹ có con tự kỷ
Khi cậu bé khiếm thính sớm phải gánh vác gia đình
date_range2021-01-05
Khi cậu bé khiếm thính sớm phải gánh vác gia đình
Bức thư gửi lớp vi tính trường Thăng Long
date_range2020-07-13
Bức thư gửi lớp vi tính trường Thăng Long
Một tương lai ổn định hơn cho Huyền
date_range2020-02-28
Một tương lai ổn định hơn cho Huyền